Chúng ta là những gì chúng ta cho đi.
Written by
Den

Chẳng khi nào tớ giả vờ quan tâm mọi người. Những gì tớ trao đi, tớ trao bằng cả trái tim mình.
"Để tớ làm cho." Tớ nói khi nhìn thấy một bạn nữ đang loay hoay cố lấy chiếc xe máy của mình ra khỏi hàng. Tớ đưa bạn ấy cầm giúp túi đựng hộp ăn trưa của mình rồi nhoài người với lấy tay lái xe, vặn trái vặn phải một hồi thì cũng lấy được chiếc xe. "Cảm ơn cậu", bạn ấy vừa cúi người vừa nói.
Lúc ấy tớ cảm thấy thế nào nhỉ? Oai hay ngầu? Không, tớ không cảm thấy vậy. Tớ thấy vui thôi. Đơn thuần là tớ muốn giúp bạn ấy, không hơn không kém. Với tớ, việc lan tỏa một điều tích cực khiến tớ vui. Ừm, giúp người khác khiến tớ vui.
Chúng ta không cho đi thứ chúng ta có, chúng ta cho đi chính bản thân mình
Trước đây, tớ từng nghĩ cho đi là một hành động có ý chí — mình chọn tử tế, mình chọn giúp đỡ, mình chọn tặng quà. Nhưng càng đi sâu vào hành trình khám phá nội tâm, tớ nhận ra cho đi không phải là một sự lựa chọn rời rạc, mà là một sự "tràn ra" tự nhiên từ những gì đang chứa đựng bên trong chúng ta.
Như câu chuyện tớ chia sẻ ở đầu, mọi thứ diễn ra rất tự nhiên. Và chính sự tự nhiên đã khiến cho cô bạn ấy lúng túng. Chỉ đơn giản là thấy một người đang gặp khó khăn và bản thân có thể giúp được thì tớ làm thôi. Vài người sẽ nhảy vào với luận điểm: "Lại ra oai hay sỹ gái." Ra oai? Không. Tớ giúp người khác lúc họ cần, không phải để chứng tỏ mình giỏi giang hay đứng cao hơn ai cả. Đơn giản là thấy việc cần làm thì mình làm, vì lúc đó tớ có khả năng và tớ không muốn quay lưng đi với cảm giác áy náy trong lòng. Sỹ gái? Thôi nào. Dù là một cụ già, một đứa nhóc, ai đi chăng nữa, giúp được thì tớ sẽ giúp.
Có lẽ bên trong họ đang tràn ngập sự hoài nghi và những toan tính thiệt hơn, nên họ không tin rằng sự tử tế có tồn tại. Họ cho đi sự phán xét, vì đó là những gì họ đang có. Còn tớ, tớ chọn cho đi sự giúp đỡ, vì đó là con người tớ muốn trở thành.
Sự phản chiếu qua những lời "trao tặng"
Những gì cậu nói về người khác, những gì cậu dành cho thế giới xung quanh, thực chất là một tấm gương phản chiếu tâm hồn cậu.
Khi cậu cho đi sự bao dung, đó là vì cậu đã học được cách bao dung với chính những khiếm khuyết của mình.
Khi cậu cho đi sự chỉ trích, đó thường là vì bên trong cậu đang có một "quan tòa" cực kỳ khắt khe với chính bản thân.
Có giai đoạn tớ rất "dị ứng" với những người hay chia sẻ thành quả của họ lên mạng xã hội. Tớ cho rằng họ đang làm màu (giờ nghĩ lại thấy mình xấu tính quá). Nhưng sau này, tớ mới hiểu ra: Tớ phán xét họ vì bên trong tớ đang đầy rẫy sự tự ti. Tớ ghét cái cách họ tự tin tỏa sáng, vì tớ luôn sợ hãi rằng nếu mình làm thế, mình sẽ bị đánh giá. Tớ cho đi sự mỉa mai vì tớ không có đủ sự tự tin để thành thật với ước mơ của mình.
Thế giới xung quanh giống như một màn hình lớn, chiếu lại những thước phim đang chạy trong tâm trí cậu. Những gì cậu tặng cho người đồng nghiệp, người lạ trên phố, hay người thân… chính là sự phản chiếu trung thực nhất về sức khỏe tinh thần của cậu lúc bấy giờ.
Sáng tạo là một hình thức phơi bày nội tâm
Với những người viết blog như chúng mình, mỗi bài viết là một sự cho đi. Tớ nhận ra rằng tớ không thể viết về sự tự do nếu tâm trí tớ đang bị xích lại bởi những nỗi sợ về sự đánh giá. Khi cậu đọc những dòng này, cậu không chỉ đang đọc thông tin. Cậu đang tiếp nhận một phần năng lượng, một phần suy nghĩ và một phần con người của tớ. Tớ chỉ có thể cho cậu những gì tớ đang có.
Tái bút
Thay vì nỗ lực để trở thành một "người cho đi" vĩ đại, có lẽ chúng ta nên quay lại chăm sóc chính mình. Khi cậu đủ đầy, khi cậu bình an, khi cậu yêu thương chính mình một cách chân thành, sự cho đi sẽ trở thành một điều tất yếu như hơi thở. Cậu không cần cố gắng để tử tế. Khi cậu là sự tử tế, mọi thứ cậu chạm vào đều sẽ mang hơi ấm đó.
Hôm nay, cậu cảm thấy bên trong mình đang chứa đựng điều gì? Và cậu đã vô tình hay hữu ý "trao" nó cho ai chưa?


