Hai mặt của đồng xu
Written by
Den

Vạn vật đều có vết nứt, đó là nơi ánh sáng chiếu vào.
Ý tưởng cho bài viết này đến với tớ khi tớ đang "hòa mình" vào dòng người trên con phố Tôn Thất Thuyết giờ lúc 5 rưỡi chiều. Nói thẳng là bị kẹt xe đó. Đây là cung đường tớ đã đi hơn bốn năm rồi nên cũng không còn lạ lẫm gì với việc bị "bao vây" bởi hàng trăm, có thể là hàng nghìn chiếc xe đang cố nhích lên phía trước từng mét một vào giờ tan tầm. Nhưng cái quen thuộc không làm giảm đi sự ngột ngạt. Tiếng động cơ xe, hơi nóng hầm hập phả ra từ những ống bô, và mùi khói bụi đặc quánh bám vào da thịt. Tớ chợt rùng mình nghĩ đến những ngày sắp tới, khi mùa hè miền Bắc thực sự ập đến. Lúc đó, con phố này sẽ không khác gì một chảo lửa khổng lồ đúng nghĩa, nơi sự kiên nhẫn của con người bị nung chảy dưới cái nắng gắt và sự oi nồng đến nghẹt thở.
Giữa lúc tâm trí đang loay hoay với những khó chịu, ấy, tớ vô tình ngước mắt lên.
Ngay phía trước, bên trên những tòa nhà cao tầng xám xịt, là một dải mây trắng muốt đang trôi lững lờ trên nền trời màu cam cháy. Đẹp quá. Hoàng hôn hôm nay đẹp một cách vô lý. Sự tĩnh lặng của bầu trời và sự hỗn loạn dưới lòng đường chỉ cách nhau một ánh nhìn, nhưng lại thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Cậu có nhận ra điều tớ muốn nói ở đây là gì không? Nếu cứ nhìn xuống mặt đường, thực tại chỉ có khói bụi và sự bế tắc. Nhưng nếu chọn nhìn lên, ít nhất tớ cũng tìm thấy một gợn mây bình yên để nương náu. Sự tích cực đôi khi không phải là điều gì đó vĩ đại, nó chỉ đơn giản là việc ta đủ tỉnh táo để nhận ra một vẻ đẹp nhỏ nhoi giữa một hoàn cảnh tồi tệ.
Bản chất trung tính của sự việc
William Shakespeare đã từng nói: "Không có gì là tốt hay xấu, nhưng chính suy nghĩ của chúng ta làm cho nó trở nên như vậy."
Có một sự thật là mọi chuyện xảy đến vốn dĩ không mang màu sắc. Nó giống như một cơn mưa: với người vừa mới gieo hạt, đó là món quà; với người đang vội vã đi làm, đó là sự phiền toái; hay với kẻ mộng mơ, đó lại là sự lãng mạn. Cơn mưa vẫn chỉ là cơn mưa, chính hoàn cảnh và góc nhìn của chúng ta đã "định danh" cho nó là tốt hay xấu.
Thí nghiệm về "Sự may mắn" của Richard Wiseman
Nhà tâm lý học Richard Wiseman từng thực hiện một nghiên cứu kéo dài 10 năm để tìm hiểu tại sao có những người luôn thấy mình may mắn, trong khi số khác lại không.
Ông đưa cho họ một tờ báo và yêu cầu đếm số ảnh bên trong. Những người tự nhận mình xui xẻo thường mất rất nhiều thời gian để đếm. Trong khi đó, những người may mắn chỉ mất vài giây vì họ nhận ra một thông báo lớn ngay trang thứ hai: "Dừng lại đi, có 43 bức ảnh đấy".
Sự khác biệt không nằm ở tờ báo mà nằm ở tâm thế. Những người may mắn thường có một góc nhìn mở rộng hơn, giúp họ nhận ra những cơ hội lấp ló sau những nhiệm vụ tẻ nhạt nhất.
Phía sau những vết nứt
Ngày còn nhỏ, đôi lần tớ chứng kiến ba mẹ cãi nhau. Cũng lớn, dữ dội. Họ không nói chuyện với nhau. Tớ được dùng làm "cầu nối" cho hai người, dù cũng chẳng dễ chịu với cái cảm giác đó. Rồi một chuyện thoạt nhìn tưởng chừng như toàn tiêu cực xảy đến. Mẹ bị ốm nặng. Chẳng có gì vui vẻ mấy cái chuyện ốm đau này. Nhưng sự lo lắng dành cho mẹ đã xóa tan những dư âm của cuộc tranh cãi trước đó. Ba dành toàn bộ sự quan tâm để chăm sóc mẹ, và những rạn nứt tưởng chừng không thể hàn gắn bỗng chốc được lấp đầy bằng sự tử tế và tình thân.
Cuộc đời không bao giờ là một mặt phẳng hoàn hảo. Nó đầy rẫy những biến cố mà đôi khi chúng ta chỉ muốn xóa sạch khỏi trí nhớ. Thế nhưng, nếu cậu đủ kiên nhẫn để lật ngược "đồng xu" của nỗi đau, cậu sẽ thấy những sự khởi đầu mới luôn nấp kỹ phía sau đó.
P.S
Chọn góc nhìn không phải là một sự tự lừa dối bản thân rằng mọi thứ đều ổn. Đó là một sự lựa chọn dũng cảm: chọn nhìn vào vết nứt để thấy ánh sáng lọt qua, thay vì chỉ thấy sự đổ vỡ. Chúng ta không thể thay đổi mặt nào của đồng xu sẽ rơi xuống, nhưng chúng ta hoàn toàn có quyền chọn cách mình sẽ đối diện với nó. Sự tích cực đôi khi không phải là điều gì đó vĩ đại; nó chỉ đơn giản là việc ta đủ tĩnh lặng để nhận ra một vẻ đẹp nhỏ nhoi ngay giữa những điều tồi tệ.


