Back to Stories
36 Lượt xemGrowth Mindset2026:03:29 21:014 phút đọc

Đừng phàn nàn gì cả và hãy biết ơn đi

M

Written by

Den

Đừng phàn nàn gì cả và hãy biết ơn đi

Chỉ vì họ không yêu cậu như cách cậu mong muốn, không có nghĩa là họ không yêu cậu với tất cả những gì họ có.

"Cảm ơn vì đã cho con bữa ăn này." Tớ không biết là mình đang nói với ai. Có thể là ông trời. Hay là ba mẹ mình. Không biết nữa, nhưng đó là câu tớ vẫn nói trước khi ăn tối. Và cũng không biết thói quen này hình thành từ khi nào nữa. Nhưng có một điều tớ biết chắc là tớ luôn cảm thấy biết ơn. Với những điều tầm thường nhất, những điều tưởng chừng như là cơ bản cho một cuộc sống bình thường. Tớ vẫn trân trọng và cảm thấy biết ơn.

Nếu cậu đang đọc được những dòng này trên chiếc laptop hay điện thoại cá nhân, cậu đã may mắn hơn 750 triệu người trên thế giới mù chữ—những người thậm chí không thể đọc nổi một cái nhãn chai nước.

Cậu chán cơm gia đình? Khoảng 800 triệu người mỗi đêm đi ngủ với cái bụng rỗng không. Và nếu cậu có một mái nhà che nắng che mưa, có một chiếc giường để ngả lưng, cậu đang giàu có hơn 1,6 tỷ người đang sống trong những khu ổ chuột hoặc vô gia cư trên toàn cầu.

Chỉ cần cậu có thể tự đi lại, hít thở mà không cần máy trợ thở, cậu đã may mắn hơn 1 tỷ người khuyết tật hoặc đang mắc bệnh nan y ngoài kia.

Có thể đây là lần đầu cậu nghe thấy những con số này. Hoặc cũng có thể đã nghe thấy rồi nhưng chẳng để tâm lắm. Vì nó chẳng giúp ích được cậu điều gì cả. Cuộc đời cậu vẫn là một đống hỗn độn. Cậu lo lắng về việc giao tiếp xã hội, sự đánh giá hay soi xét của đồng nghiệp, áp lực từ đồng trang lứa như cưới vợ hay mua nhà trước 30. Cậu vẫn ăn uống đầy đủ mỗi ngày, có xe riêng, có tài khoản Netflix and chill, biết lập trình React, nhưng cuộc đời cậu vẫn không tuyệt hơn là mấy.

Những thí nghiệm chỉ ra mối tương quan giữa lòng biết ơn và sự hạnh phúc không phải điều hiếm.

Seligman yêu cầu những người tham gia mỗi tối hãy viết lại 3 điều tốt đẹp đã xảy ra trong ngày và lý do tại sao chúng xảy ra. Chỉ sau 1 tuần thực hiện, mức độ hạnh phúc của họ tăng vọt và các triệu chứng trầm cảm giảm mạnh. Đáng chú ý hơn, hiệu quả này kéo dài tận 6 tháng sau đó.

Hay Robert Emmons và Michael McCullough đã chia người tham gia thành 3 nhóm: Nhóm 1 viết về những điều họ biết ơn, nhóm 2 viết về những rắc rối gây khó chịu, nhóm 3 viết về các sự kiện bất kỳ. Và kết quả cũng chẳng có gì bất ngờ lắm khi nhóm "biết ơn" không chỉ cảm thấy yêu đời hơn, lạc quan hơn về tương lai mà còn tập thể dục nhiều hơn và ít phải đi khám bác sĩ hơn hai nhóm còn lại.

Thực ra, tớ thấy cũng chẳng cần nêu ra những thí nghiệm ở trên để có thể thấy được tầm quan trọng của sự biết ơn. Tớ chỉ thắc mắc là người ta không nhận thức được điều đó hay nhận thức được nhưng lại không làm được. Và nếu không làm được thì là vì lý do gì? Nhưng chắc chắn không phải vì khó đâu.

Sex Education là một trong những series tớ thích xem nhất (đừng để cái tên nó đánh lừa nhé). Có một phân cảnh giữa hai nhân vật Maeve và Jackson mà tớ thấy khá đáng để suy ngẫm. Jackson có phàn nàn về việc bị ba mẹ quan tâm quá mức khiến anh cảm thấy khó chịu. Maeve sau khi nghe xong thì đáp lại: "Ít nhất họ còn quan tâm."

Hãy biết ơn những người yêu thương cậu, dù cho họ không yêu thương cậu như cách cậu vẫn mong muốn.

Cậu đang độc thân và cảm thấy cô đơn à? Hãy biết ơn vì xã hội ngày nay cũng đã cởi mở hơn về chuyện nam nữ. Ít nhất là cậu không sống trong một xã hội mà một cái liếc nhìn vô tình cũng có thể phải trả giá bằng cả mạng sống.

Chúng ta đều may mắn. Dù có bằng cách này hay cách khác. Luôn luôn là như vậy.

Và hãy luôn luôn nhắc nhớ bản thân cậu điều này: mọi chuyện đều có thể tệ hơn nữa, luôn luôn có thể.

Vậy quay lại với câu hỏi cũ: làm sao để rèn luyện lòng biết ơn? Rèn luyện á? É, vậy ra đây cũng là một kỹ năng à? Đúng vậy. Thực ra tớ chẳng thể cho cậu một câu trả lời thỏa đáng cho câu hỏi này. Vì tất nhiên rồi, nó phụ thuộc hoàn toàn vào thái độ của cậu. Nhưng nếu cậu nán lại và đang đọc đến những dòng này, tớ tin cậu cũng đang có ý định thay đổi.

"Nếu thiếu đi nó thì sao?"

Câu thần chú đấy. Hãy hỏi nó về mọi điều xung quanh cậu. Tớ tin cậu sẽ nhận ra nhiều điều mới mẻ mà trước đây đã vô tình bỏ lỡ.

Còn bây giờ tớ phải đi ăn sáng đây. Tạm biệt :v