Back to Stories
72 Lượt xemThe Core Focus2026:03:22 21:126 phút đọc

Sự kiên nhẫn

M

Written by

Den

Sự kiên nhẫn

Kiên nhẫn không phải là khả năng chờ đợi, mà là khả năng giữ một thái độ tốt khi chờ đợi.

Tớ đang viết những dòng này với một tâm trạng khá vui vẻ. Vui hơn những lần viết khác. Tớ vừa đạt 20.000 followers trên trang IG của mình, đồng thời cũng có cho mình đơn hàng booking đầu tiên trong đời. Những trải nghiệm lần đầu bao giờ mà chẳng tuyệt vời. Tớ chưa bao giờ có ý nghĩ mảy may trong đầu rằng mình sẽ có được những điều này. Vui thôi là chưa đủ. Tớ tự hào vì bản thân mình đã quyết liệt, không bỏ cuộc giữa chừng, bỏ qua những suy nghĩ tiêu cực, những sự so sánh. Hơn tất cả, đó là sự kiên nhẫn đủ lớn mà tớ đã dành cho bản thân mình. Hơn 2 năm. Không quá dài nhưng cũng chẳng quá ngắn. Tớ bắt đầu từ con số 0 với chẳng có chút kinh nghiệm gì trong tay. Nhưng tớ tin, chỉ cần trao đi điều gì đó có giá trị, nhất định mình sẽ đạt được một điều gì đó với "công việc" này.

Tớ nhận thấy là thành công hay thất bại đều quan trọng như nhau. Dám bắt đầu cũng là thành công rồi. Nhiều người ngoài kia còn chẳng dám thử. Mà nếu có thất bại đi nữa, ít nhất sau này tớ cũng sẽ không còn gì để hối hận.

Kiên nhẫn là khả năng "trì hoãn sự thỏa mãn"

Trước đây, tớ từng nghĩ kiên nhẫn là một sự chịu đựng — mình cắn răng chịu đựng khó khăn, mình chờ đợi ngày hái quả. Nhưng đi qua 2 năm, tớ nhận ra kiên nhẫn thực chất là một năng lực: năng lực trì hoãn sự thỏa mãn tức thì để hướng tới những giá trị dài hạn.

Trong tâm lý học, có một thí nghiệm kinh điển mang tên "Marshmallow Test" (Thí nghiệm kẹo dẻo). Giáo sư Walter Mischel tại Đại học Stanford đã thực hiện một trong những thí nghiệm nổi tiếng nhất về tâm lý học hành vi. Ông đưa cho một đứa trẻ một viên kẹo dẻo và đưa ra lựa chọn: Ăn ngay bây giờ hoặc đợi ông quay lại sau 15 phút và sẽ nhận được hai viên.

Kết quả sau nhiều thập kỷ theo dõi là một cú sốc: Những đứa trẻ biết kiên nhẫn chờ đợi có chỉ số SAT cao hơn, mức độ căng thẳng thấp hơn và sự thành công vượt trội trong sự nghiệp so với nhóm ăn kẹo ngay lập tức.

Hành trình của tớ cũng gần như vậy. Không thể phủ nhận rằng các bạn trẻ ngày nay giỏi thật. Họ nhanh nhạy, sắc bén, quyết liệt. Tớ biết so sánh bản thân với họ thì thật khập khiễng. Mình chỉ nhìn thấy phần nổi, có lẽ họ cũng đã phải cố gắng rất nhiều để có được những thành tựu ấy. Tớ tin vào thành công chậm.

Tớ hiểu rằng nếu mình không kiên nhẫn với quá trình tích lũy, "đơn hàng đầu tiên" kia sẽ chẳng bao giờ mang lại cảm giác tự hào thực sự. Thành công không phải là một sự may mắn ngẫu nhiên, nó là hệ quả của việc cậu dám từ chối những cái lợi nhỏ trước mắt để đổi lấy một giá trị bền vững hơn.

Sự kiên nhẫn với chính sự "chưa hoàn hảo" của mình

Nhiều người bỏ cuộc không phải vì họ không có tài năng, mà vì họ không đủ kiên nhẫn với sự kém cỏi của chính mình ở những bước đầu tiên. Tớ bắt đầu với con số 0, không có kỹ năng, không có kinh nghiệm. Nhưng tớ biết những người giỏi nhất cũng phải bắt đầu từ đâu đó. Tớ không tin vào thành công chớp nhoáng. Nó có thể có thật. Nhưng nhất định không dành cho tớ.

Có một sự thật mà nhà sản xuất Ira Glass gọi là "The Gap" (Khoảng cách). Trong những năm đầu làm sáng tạo, sản phẩm cậu làm ra thường không hay như cái gu thẩm mỹ mà cậu mong đợi. Nó tạo ra một nỗi thất vọng lớn. Tớ cũng từng thất vọng, hoài nghi và hoàn toàn có thể lựa chọn dừng lại. Nhưng thật may là mình đã không làm vậy.

Sự kiên nhẫn ở đây chính là cho phép bản thân mình được sai, được dở và được học. Tớ chọn cách tử tế với chính mình thay vì phán xét. Thay vì đặt câu hỏi "Tại sao mình vẫn chưa thành công?", tớ đặt câu hỏi "Mình có thể trao thêm giá trị gì vào ngày hôm nay?" Tớ từng viết tiếng Anh, đổi đủ các dạng format khác nhau, giờ đăng khác nhau để có thể nhận ra vài điều hữu ích như hiện tại. Khi cậu kiên nhẫn lấp đầy khoảng cách giữa kỹ năng hiện tại và ước mơ, thành công sẽ không còn là một cái đích xa vời, mà là một điều tất yếu phải xảy đến.

Thành công hay thất bại — tất cả đều là sự trải nghiệm, và đều quan trọng như nhau

Có một thực tế là con người thường sợ sự lãng phí: sợ lãng phí thời gian, sợ lãng phí công sức vào một thứ không có kết quả. Và đó cũng là nỗi sợ chính đáng thôi. Nhưng trong hành trình sáng tạo, không có gì là lãng phí. Mỗi bài viết không ai đọc, mỗi nỗ lực thầm lặng đều là một lần cậu "back up" dữ liệu cho bản lĩnh của chính mình. Cậu chăm sóc một cái cây từ lúc gieo hạt mầm đến ngày hái quả ngọt. Tin tớ đi, chẳng có gì tuyệt vời hơn cảm giác đó cả.

Sự kiên nhẫn giúp tớ hiểu rằng thành công không phải là một đường thẳng đi lên, mà là một đường xoắn ốc. Có những lúc tưởng như dậm chân tại chỗ, nhưng thực ra là chúng ta đang gom đủ lực để bứt phá. Và vì là đường xoắn ốc, càng lên cao, cậu sẽ càng đi nhanh và đích đến ngày càng gần. Khi cậu không còn sợ thất bại, cậu sẽ thấy sự kiên nhẫn không còn là một gánh nặng, mà là một sự tự do. Tự do để thử, tự do để sai và tự do để kiên định với con đường mình đã chọn.

P.s

Thay vì nỗ lực để đạt được những con số vĩ đại, có lẽ chúng ta nên quay lại chăm sóc sự kiên trì trong chính mình. Khi cậu đủ quyết liệt, khi cậu đủ tin vào giá trị mình trao đi, kết quả sẽ trở thành một điều tất yếu như hơi thở. Khi cậu là một người có giá trị và biết kiên nhẫn, mọi thứ cậu chạm vào sớm muộn gì cũng sẽ nảy mầm.

Hôm nay, cậu đã dành cho bản thân mình bao nhiêu sự kiên nhẫn? Và cậu có sẵn sàng dành thêm một chút thời gian nữa cho giấc mơ của mình không?